Ai cũng một lần ngắm thanh xuân mình trong đáy cốc?

“Thanh xuân chính là gặp gỡ bảy cái tôi: Một là tươi sáng, hai là đau buồn, ba là đẹp đẽ, bốn là mạo hiểm, năm là quật cường, sáu là mềm yếu, và cái cuối cùng là đang trưởng thành”.

Trong những cuộc gặp gỡ ấy, không ít lần chúng ta đã hẹn hò cùng bảy cái tôi đó… ở những góc nho nhỏ không tên cùng những bâng khuâng của tuổi trẻ bên tách trà. Và ít nhất một lần, ta đã từng trầm ngâm, cúi đầu, ngắm nhìn thanh xuân trong đáy cốc thật lâu…

Thanh xuân là một từ đẹp, ngoài vẻ đẹp của thanh âm, từ “thanh xuân” còn đẹp bởi giàu sức gợi hình, gọi tên một cách sống động đầy cảm xúc về khoảng thời gian tươi trẻ nhất trong cuộc đời mỗi người. Đôi khi thanh xuân lại là nỗi buồn rất khẽ, rất yên lặng đi cùng ta qua nhiều tháng ngày, trải qua những cung bậc cảm xúc để đến đích cuối cùng là trưởng thành. Lắm lúc, thanh xuân lại là tất cả những gì khiến ta cô đơn, tiếc nuối và thổn thức.

Thanh xuân là những chuyến tàu chất chứa ước mơ tuổi trẻ mà nơi đến có khi là những sân ga không ánh mặt trời. Trong một ngày gió giông cản lối, ta đã từng hao hụt niềm tin…Rồi trong mưa bão một bông hoa lại nở, năm tháng đó, ta trở mình thức dậy mở trang sách, ép chặt một cánh hoa khô, vô tình bắt gặp vài dòng thơ Lưu Quang Vũ đã viết:

Những ngờ vực, hoang mang, rồi những niềm tin yêu lại thức dậy, ta lại sống, lại yêu giữa tháng năm tuổi trẻ. Thanh xuân là như thế, luôn có những tươi đẹp rất nhỏ bé và dịu dàng, như một tách trà thơm, luôn thức tỉnh ta từ những cơn đau rất lớn, để đứng dậy bước đi tiếp đường đời. Khi đã trưởng thành, không ít lần, chúng ta nhớ lại thời thanh xuân tươi đẹp mà cũng đầy đau buồn ấy, và mỉm cười, thật nhẹ nhàng, thanh thản. Đấy là lúc ta bắt đầu bước chậm trầm ngâm bầu bạn với thời gian, biết dùng yên lặng như tấm gương soi phản chiếu bản thân mình. Đó là lúc ta không còn trốn trong phòng với cái tôi cứng đầu, bướng bỉnh, muốn bước ra ngồi bên quán cóc cuối phố, nhìn dòng người qua lại, nhâm nhi tách trà trong cái se se lạnh buổi sớm, ngắm nhìn những dòng chảy vô thức trong tim mình. Đấy cũng là lúc ta ngồi lại với tách trà, kể câu chuyện của mình, lắng nghe thanh âm của sự im lặng. Là khi cuộc đời đã bớt chông chênh…

Nếu thanh xuân là một cơn mưa rào, chúng ta ai cũng cần một tách trà thơm ngát. Tách trà nóng để ấm áp thanh xuân, để cảm ơn vì đã dạy ta những điều quý giá. Thanh xuân dạy ta biết yêu một người quả thực là chuyện rất khó khăn, biết ơn ai đó đã mang đến thanh xuân của mình những rung động, cái nắm tay đồng lòng vượt khó khăn để cùng đi qua những tháng năm rực rỡ nhất cuộc đời.

Trong những tháng năm ấy, cảm ơn đã có ai đó cùng ta bước qua buồn vui nơi con phố nhỏ, cùng ta đi qua tuổi trẻ bên những quán cóc và tách trà, kể cho nhau những câu chuyện không đầu không cuối. Thời gian cứ thế dịch chuyển, mọi thứ cuộc sống dần thay đổi, nhưng suốt năm tháng thanh xuân, vẫn có một người đan bàn tay vào tay ta, bên cạnh im lặng khe khẽ, cho ta cảm giác nhẹ nhàng như một tách trà ngọt ngào và thoang thoảng hương thơm, dịu dàng xoa nhẹ nỗi buồn sâu kín tận trong tim ta. Những năm tháng đó, cảm ơn một người đã chứng kiến ta khóc, một người đã cùng ta nở nụ cười. Cảm ơn những lần người im lặng ngồi nhìn giọt buồn từ trái tim ta rơi vào trong đáy cốc, có khi là thất vọng, có khi là vỡ òa niềm vui. Đôi khi ta giấu vội nỗi buồn của mình bằng cái cúi đầu nhìn sâu vào tách trà trước mặt. Cũng từ khoảnh khắc ấy, ta mạnh mẽ hơn và nhận ra chính con người mình, giấc mơ của mình cùng con đường phải đi kế tiếp.

Thanh xuân rồi sẽ rời đi vào một ngày đẹp trời nào đó. Điều quan trọng là khi nó vẫn còn ở đây, tươi đẹp, rực rỡ. Hãy sống một thanh xuân ý nghĩa. Hãy gửi lời cảm ơn đến khoảng thời gian tươi đẹp ấy, đến những người thương yêu bên cạnh ta. Người đã trở thành thanh xuân của ta, cho ta viết cách trân quý những phút giây quý báu của cuộc đời. Bên tách trà thơm, hãy cùng cảm ơn nhau vì đã làm nên những tháng năm thanh xuân rực rỡ.

Nếu có một điều ước, tôi chẳng ước gì lớn lao, chỉ mong thanh xuân của mình thật trong trẻo, nhẹ nhàng như một tách trà thơm. Tôi muốn mình đọng lại trong lòng ai đó cùng ký ức êm đềm, thanh khiết tựa như người ta nhớ tới mùi hương của một tách trà. Thanh xuân chẳng cần quá ngọt ngào như ly sữa nóng, nhưng xin đừng quá đắng chát như cốc café, hay cay nồng như ly bia craft, thanh xuân hãy có vị ngọt thanh ấm áp của một tách trà thơm nóng ngày mưa.

Ngồi bên tách trà là khi tôi điềm tĩnh, sau một đêm say mềm vì tuyệt vọng, sau một bữa café rộn ràng với bạn bè, tôi nhấm một ngụm trà để ngẫm nghĩ, ngồi lại với chính mình. Đó là khoảng thời gian tôi và bạn dành cho riêng mình, cho những nỗ lực của mình bằng những phút giây tự do nhất, nhìn ngắm khoảng thời gian đẹp nhất cuộc đời.

Nhâm nhi tách trà là khởi đầu cho những cuộc gặp gỡ hàn huyên của bạn bè tri kỷ, của những cuộc giao lưu bất chợt để từ không quen biết trở thành bằng hữu chí cốt. Cả bốn mùa xuân, hạ, thu, đông, chúng ta uống trà để “phản quan tự kỷ”. Vui cũng uống, buồn cũng uống, uống để tìm thấy chính mình, để sẻ chia, để mở lòng ra với xung quanh.

Chính vì vậy mà, để chọn cho thanh xuân này một món quà, làm một điều ý nghĩa cho bạn bè, ghi dấu ấn cho tuổi trẻ, tôi sẽ chọn cho mình một túi trà thơm. Còn gì hơn là lựa chọn những túi trà thơm lừng với bốn cung bậc cảm xúc thanh xuân để trao tặng cho nhau? Một tách trà đen bên cửa sổ vào buổi ban mai, một chút vị cam tự nhiên cho buổi trưa thêm nhiều cảm hứng. Buổi tối dưới cơn mưa lất phất trước hiên, một ly trà thảo mộc hoa cúc sẽ khiến bạn có thêm những buổi tối một mình thật thảnh thơi. Đôi khi một chút mát lạnh thơm lừng từ trà bạc hà sẽ giúp bạn dễ dàng đi vào giấc ngủ. Và trong giấc mơ thanh xuân ngọt ngào, ta lại quên hết cô đơn lạc loài, lại cùng chúng bạn rong chơi. Trong giấc mơ, ta đã lặng lẽ gửi lời cảm ơn đến với cuộc đời mình.

Ai đó đã nói rằng: “Cuộc sống cũng giống như một tách trà, ngon hay dở đều tuỳ thuộc vào cách bạn pha chế”. Vậy tại sao ta không chọn cho mình một hương vị thật ngon.

Comments are closed.